1. Đó là một
buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích
thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à,
ừ…”. Rồi đặt máy.
Tôi
thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại
cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo
cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi.
Sau
đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi
mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó,
nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ
đến bố tôi.
2. Chị tôi dành
dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang
tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi.
Dọc
đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị
trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe
quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt
vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng.
Một
mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả
tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn
là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà.
Không
bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay
buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến
Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.
3. Cha tôi là
một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ.
Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo
toan giản dị.
Nhưng
có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần
nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần
là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.
Đôi
khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn
họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những
thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà
họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.
Liệu
bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh
vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai… Bạn có nhận
ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét