1. Một tuần về một lần
Đây là nhóm các bạn có quê ở gần thành
phố họ đang theo học hoặc sống. Như ở TP.HCM thì có thể là các tỉnh,
thành phố lân cận như Bình Dương, Biên Hòa, Vũng Tàu, Long An, Tiền
Giang… Chỉ từ hơn 1 tiếng đi xe máy hoặc xe bus, họ đã có thể về nhà ăn
cơm cùng bố mẹ, hẹn hò với đám bạn thuở ấu thơ mà không quá xa xôi và
tốn kém.
2. Thỉnh thoảng, có dịp thì mới về, trung bình một năm 4-5 lần

Nhóm này vẫn được xem là có điều kiện,
nhất là điều kiện địa lý và kinh tế. Có thể ngồi xe khách trong đêm 5
tiếng, 9 tiếng hoặc 12 tiếng để đi về, nhưng nếu tranh thủ những ngày
nghỉ học hoặc nghỉ làm cuối tuần thì việc siêng về cũng không lấy làm
ảnh hưởng.
3. Lâu hơn, một năm về khoảng hai lần
Những học sinh, người đi làm có quê ở
tận miền xa đa số nằm trong nhóm này. Tết hoặc hè là 2 dịp phổ biến mọi
người thường dành thời gian để nô nức về quê. Vé tàu xe đắt đỏ, ghế ngồi
chen chúc nhưng vẫn không thể làm chùn bước chân.
4. Một năm về được một lần là hạnh phúc!
Có những anh chị công nhân trẻ tuổi, 12
tháng ròng làm quần quật hơn 10 tiếng mỗi ngày để rồi có tháng lương thứ
13 trang trải về quê. Hoặc những người đã có gia đình trong Nam, ngoài
Bắc, việc đi lại của cả gia đình thật không là điều đơn giản. Rồi cũng
biết bao sinh viên trọ học, người mới ra trường, vẫn mang trong mình nỗi
nhớ quê đau đáu, nhưng hoàn cảnh chưa cho phép họ có thể đi về thường
xuyên.
***
Ngoài những liệt kê ở trên, chúng ta vẫn
có không ít người một khi đã đi là ra đi biệt xứ. Họ mang theo khát
vọng làm giàu, hoặc muốn chối bỏ quá khứ hoặc họ tìm thấy một nơi chốn
mới, đủ yên bình để chọn làm quê hương, con số này không ít.

Thôi nói về những nỗi lòng của người đi
khi kinh tế, thời gian đang nắm quyền quyết định, nhưng còn ông bà, ba
mẹ và người thân của họ ở quê nhà thì sao. Sinh thành và nuôi nấng cho
con khôn lớn, khi con cái trưởng thành cũng là lúc mái tóc trên đầu
chẳng còn xanh. Tivi, điện thoại trong tầm với nhưng những bữa cơm neo
người, những lời hỏi thăm được dự liệu trước trong những ngày sinh nhật,
lễ, giỗ… làm sao sánh bằng hơi ấm áp của tình người.
“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” –
Hoàn toàn không quy chụp hoặc đưa lời phán xét, chỉ mong, nếu bạn có cảm
thấy chút “giật mình” trong khi đọc bài hôm nay, hãy dành ra 5-10 phút
để suy nghĩ cho thấu đáo. Bạn bè, công việc và các mối quan hệ xã hội,
bao nhiêu phần trăm sẽ dang tay rộng đón khi bạn lỗi lầm. Gia đình là
trên hết, hãy về nhà khi bạn có thể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét